Mọi chuyện cứ thế trôi qua, cho đến một ngày tôi vô tình bắt gặp chồng lén đưa vài triệu đồng cho cô giúp việc ngoài bếp.
Từ khi sinh con, tôi thường nghe mọi người bảo mình thay đổi, trở nên khó tính hơn. Ban đầu, tôi không để tâm lắm, nhưng nhìn lại mới thấy, ngay cả chuyện tìm người giúp việc, tôi cũng cầu toàn đến mức chẳng ai làm tôi hài lòng. Đã đổi đến cả chục người, nhưng chẳng ai ở được lâu.
Lần này, chồng tôi bất ngờ ngỏ ý muốn tự mình tuyển giúp việc. Anh bảo: “Để anh tìm, em cứ yên tâm”. Tôi bán tín bán nghi, nhưng cũng đồng ý để anh thử. Chỉ 2 ngày sau, anh dẫn về một cô gái trẻ mảnh mai, gương mặt sáng sủa, trông chỉ khoảng 25 tuổi.
Thật bất ngờ, cô gái này làm việc rất chăm chỉ, khéo léo và nhẹ nhàng. Nhà cửa gọn gàng, con tôi được chăm sóc tốt, còn chồng tôi thì dường như vui vẻ hơn hẳn. Anh thường xuyên về nhà ăn cơm tối, thậm chí còn nói: “Em đừng làm khó cô ấy quá, lỡ cô ấy nghỉ thì biết tìm ai”.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua, cho đến một ngày tôi vô tình bắt gặp chồng lén đưa vài triệu đồng cho cô giúp việc ngoài bếp. Cô ấy cúi đầu cảm ơn, ánh mắt lộ rõ sự biết ơn. Hình ảnh đó khiến tôi bàng hoàng. Tại sao chồng lại phải cho giúp việc tiền riêng? Nghi ngờ trong tôi dâng lên: liệu anh có đang đưa “trà xanh” về nhà qua mặt tôi không?
Tôi quyết định không vội làm lớn chuyện, thay vào đó âm thầm tìm hiểu. Khi hỏi những đồng nghiệp thân thiết của anh, tôi mới biết không hề có ai giới thiệu cô giúp việc này. Lòng tôi như lửa đốt, tối hôm đó, tôi quyết định hỏi thẳng anh.


